vien

NẾU CẢ ĐỜI KHÔNG RỰC RỠ THÌ SAO?

Có khi nào bạn tự hỏi bản thân “nếu cả đời không rực rỡ thì sao” chưa?
 
Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'TRƯỜNG TRUNG HOC THỰC HÀNH ĐẠI AHOC SƯPHAM ---K CHẤT LƯỢNG SÁNG TẠO NHÂN VĂN- TIÊN PHONG CHẤTLƯỢNG-SÁN nêu cả đời này không rực rõ thì sao 白越動團'
 
     Có những ngày, bạn mở điện thoại và thấy ai cũng đang tỏa sáng: người đạt giải, người đậu trường top, người tự tin và rõ ràng về tương lai.
     Còn bạn… vẫn loay hoay giữa bài kiểm tra ngày mai và câu hỏi quen thuộc: “Mình đang ở đâu trong cuộc đời này?”
 
     Trong tâm lý học, điều này liên quan đến thuyết so sánh xã hội (Leon Festinger, 1954) rằng chúng ta tự đánh giá bản thân bằng cách so sánh mình với người khác. Và khi chỉ nhìn vào “phiên bản tốt nhất” của họ, ta dễ thấy mình thua kém.
 
      Dần dần, “rực rỡ” trở thành một tiêu chuẩn ngầm. Nếu không nổi bật, ta nghĩ mình không đủ tốt. Đây cũng là một dạng niềm tin sai lệch khi ta tin rằng phải xuất sắc thì mới có giá trị.
Nhưng bạn biết không, giá trị của sự tồn tại đôi khi không nằm ở những ánh hào quang chói lọi, mà nằm ở sự bền bỉ như cách những sinh vật nhỏ bé trong thiên nhiên vẫn đang kiêu hãnh sống cuộc đời của riêng chúng
 
      Như đom đóm - không chói loà như mặt trời, nó chỉ là đốm sáng le lói giữa đêm đen. Nhưng chính sự bền bỉ, không ngừng tỏa ra ánh sáng tự thân đã tạo nên một vẻ đẹp kỳ diệu mà không quầng sáng rực rỡ nào thay thế được.
      Hay như phù du, dù vòng đời trưởng thành chỉ vỏn vẹn vài giờ đến một ngày, phù du vẫn sống hết mình cho sứ mệnh duy nhất của nó. Với phù du, giá trị không nằm ở độ dài, mà ở nghị lực phi thường để tỏa sáng trọn vẹn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy
 
       Không phải ai cũng là mặt trời. Có những ánh sáng nhỏ hơn, âm thầm hơn nhưng vẫn có ý nghĩa.
       Rực rỡ không chỉ là đứng ở nơi nhiều ánh sáng nhất. Đôi khi, đó chỉ là việc bạn vẫn bước tiếp, dù mệt. Vẫn tin vào bản thân, dù có lúc nghi ngờ.
 
Vậy, nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Thì bạn vẫn có thể âm thầm tỏa sáng theo cách của riêng mình.